Bệnh viện k3 tân triều

giới thiệu thông tin các bước khám bệnh lịch khám bệnh liên kết yêu yêu đương
*

*

*

*

*

BVK- Với mong ước là cầu nối phân chia sửa những kiến thức khoa học update và những kinh nghiệm tay nghề lâm sàng hữu dụng trong điều trị, Viện Ung thư Quốc gia, ...

Bạn đang xem: Bệnh viện k3 tân triều


HỘI THẢO KHOA HỌC TRỰC TUYẾN “CẬP NHẬT CHẨN ĐOÁN, ĐIỀU TRỊ UNG THƯ VÚ VÀ PHỔI vào GIAI ĐOẠN DỊCH COVID-19 HIỆN NAY”
BVK - Nhằm nâng cao năng lực cán cỗ y tế các tuyến về chẩn đoán, điều trị và âu yếm bệnh nhân ung thư và sinh sản diễn đàn chia sẻ tởm nghiệm triển khai ...
bệnh nhân ung thư trực tràng quy trình 1, đang phẫu thuật, xạ trị ổn định được 5 năm để gia hạn không bị tái phát gồm cần hóa trị hay uống dung dịch gì thêm không? Hiện bạn bệnh 33 ...
BVK – 15h00 máy Sáu ngày 08/10, khám đa khoa K tổ chức Chương trình hỗ trợ tư vấn trực tuyến "Phẫu thuật sinh sản hình cùng hóa trị vào ung thư vú", lịch trình được vạc trực tiếp trên kênh ...
GS. TS. TRẦN VĂN THUẤN

Thứ trưởng cỗ Y tế, Nguyên Giám đốc khám đa khoa K, Trưởng cỗ môn Ung thư Đại học Y Hà Nội


Ts.Bs PHẠM VĂN BÌNH

Phó Giám đốc trình độ Bệnh viện K, người đứng đầu Trung tâm phẫu thuật Nội soi Robot, Trưởng ngoại y khoa bụng I


Ts.Bs LÊ THANH ĐỨC

Phụ trách các đại lý Phan Chu Trinh, Trưởng nội khoa 5 (Điều trị ung thư vú, phụ khoa)


Ts.Bs ĐÀO VĂN TÚ

Giám đốc Trung chổ chính giữa Nghiên cứu lâm sàng, Trưởng khoa Điều trị theo yêu cầu cửa hàng Sứ


TÊN EM LÀ HẠNH PHÚC

Tôi lưu giữ mãi buổi chiều thời điểm cuối năm ấy…

Một buổi chiều như bao ngày có tác dụng việc, một lời ôm ấp trong lòng, hôm nay không về muộn, bây giờ đi đón con, từ bây giờ đi mua Tết!

Cuối hành hang, điều dưỡng cùng người nhà em xúm xít, bạn đẩy xe, người cầm hồ nước sơ. Đang đã từng đi rất nhanh ra căn bệnh phòng khám bệnh nhân, tôi thốt nhiên như khựng lại bới góc nhìn ấy. Một góc nhìn sáng rực trên nền khuôn mặt khô nóng hao, vò võ. Em trong khi rất cố gắng để nâng cổ lên, để chứng tỏ với trần gian là em còn tồn tại.

Ngồi thụp xuống xe, tôi hỏi tên em. Bao công sức chỉ để gắng gượng một câu, đè bẹp những dấu nhăn nhó bên trên khuôn mặt đau đớn: thương hiệu em là Hạnh Phúc.

Lời nói ấy, góc nhìn ấy như một mệnh lệnh làm trái tim người lương y rung lên. Cụ đôi bàn tay nhỏ guộc nhằng nhịt mạch huyết mạch xanh xanh, tim tím, tôi mỉm mỉm cười “em tên niềm hạnh phúc thì nhất thiết sẽ hạnh phúc”. Hành trình đi kiếm hạnh phúc bắt đầu.

Em ở lại khoa cửa hàng chúng tôi đến độ như một công dân của khoa. Phần đông cơn đau dày vò, các cái mím môi chịu đựng. Sáng nào cũng vậy, điều dưỡng đến mặt em, cổ vũ từng thìa cháo. đợt đau của em được ghi chép tỉ mỉ, mức độ, cường độ, đáp ứng nhu cầu với điều trị. Những bác sỹ nội trú từng ngày qua phòng em mấy lần. Tôi ngóng chờ từng sự văn minh của em. Liều lượng morphin đến em cứ tăng dần… hồ hết hạt các giọt mồ hôi lấm tấm rịn trên trán em, lấp lánh lung linh như phần đa giọt các giọt mồ hôi trên trán điều dưỡng, đang nỗ lực lấy ven đến em. Không một lời ca thán, ko một tiếng rên. Khuôn mặt em vốn khô cứng hao, lại càng héo hon vì chưng đau đớn. Duy chỉ đôi mắt sáng rực niềm hy vọng.

Ánh mắt kia ám ảnh tôi ngày đêm…

Một ngày mới bước đầu của tôi, của các bác sỹ nội trú cùng điều dưỡng âu yếm em là thông tin về lần đau của Phúc. Điều dưỡng hồ hởi chỉ bởi em bảo “em đỡ hơn một chút”. Tôi hiểu, đó là sự động viên của em giành riêng cho chúng tôi. Công ty chúng tôi vẫn thua…

Cứ từng chiều đến, chim bay về tổ, mọi người lục tục đựng dọn đồ, cô điều chăm sóc lại núm lấy bàn tay em, dặn dò hướng dẫn uống thuốc, nạp năng lượng sữa và bàn giao kíp trực, luôn luôn nhớ qua phòng tôi mang đến tia hy vọng: chị Phúc ăn hơn một ít rồi.

Những ngày cuối cùng của năm hối hả. Dòng người tấp nập ngược xuôi như bao cái Tết, tuy thế không khí năm nay thật không giống lạ. Cái xúc cảm gượng nhẹ, cái cảm hứng như canh đê…vì mọi tín đồ đang tranh đấu với dịch Covid. Người nào cũng nín thở cùng thầm muốn Covid chớ quay trở lại. Mỗi buổi sớm thăm em, tôi chỉ muốn em được rời phòng bệnh dịch ấy, về với đàn con thơ ước ao mẹ, về với tổ ấm và trốn chạy Covid. Làm hồ sơ của em như một việc có rất nhiều ẩn số cùng quá ít dữ liệu. Không đủ can đảm giục các bác sỹ giải phẫu căn bệnh xem lại tiêu bản cho em, nhưng đầy đủ cơn nhức dày vò bệnh nhân khiến cho chẳng ai có thể ngồi yên. Một ra quyết định được đưa ra. Hầu hết giọt hóa chất trước tiên lăn rã vào tĩnh mạch máu của em…

Và ngày ấy sẽ đến!

Tôi open phòng em với một sự kinh ngạc. Em ngồi dậy trên chóng bệnh, nhì bím tóc tết gọn gàng, một niềm vui rạng rỡ bên trên khuôn phương diện xanh xao. Em nói nhỏ nhẹ như cô dâu bắt đầu về công ty chồng: “chị ơi, tối hôm qua là đêm hạnh phúc của em. Em đã ngủ được một giấc dài, không biến thành cơn nhức hành hạ”! Mấy bà mẹ chúng tôi, bác sỹ điều trị, bs nội trú với điều dưỡng chú ý nhau như vẫn tìm thấy tia nắng cuối con đường hầm! chúng tôi hiểu, con đường còn dài, gian nan còn nhiều, tuy thế không gì bức tường ngăn nổi chúng tôi, kia là đi kiếm hạnh phúc cho người bệnh, chính là MỆNH LỆNH CỦA TRÁI TIM!

Cảm ơn em đã đi vào với chúng tôi, là người Thầy bự của chúng tôi, giao cho chúng tôi MỆNH LỆNH CỦA TRÁI TIM với hiểu rằng, còn SỐNG là còn HY VỌNG.

Và tôi mãi nợ góc nhìn ấy...


Tác giả: ThS.BS CKII Nguyễn Thị mùi hương Giang- Trưởng y khoa nội 3, cơ sở y tế K.Tác phẩm này đã đạt giải Nhì trong cuộc thi viết về chủ thể “Tôn vinh người lương y Việt Nam” do bệnh viện K tổ chức.

Tôi ngồi cắn bút từ lâu

Nghĩ hoài nhưng chẳng buộc phải câu cần vần

​Kể từ là một bệnh nhân

Vào đây chữa bệnh kết thân bạn hiền

​Cô Điều dưỡng - một nữ giới tiên

Tấm lòng thầy thuốc dịu nhân từ biết bao

​Chẳng bao giờ kể công lao

Dẫu là trọng trách trên giao nhọc nhằn

​Dẫu rằng ck chất khó khăn

Việc nhà việc nước chịu khó vẹn toàn

​Động viên chăm sóc em làm

Giúp cho những người bệnh kiên cường vượt qua

​Tiếng lành ngày 1 vang xa

“Thiên thần áo trắng” - viện K Tân Triều

​Cuộc đời này còn có bao nhiêu

Những cô Tấm, những người vợ Kiều như em

​Y đức tôi gọi thấu thêm

Tấm lòng người chị em trái tim nhân từ.


Bệnh nhân Bùi Duy Thu, quê tại xóm 1 xã Đặng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh nghệ an gửi bài thơ "Không thể nào quên"kính tặng các thầy thuốc và cán bộ nhân viên cấp dưới Khoa Điều trị A, Bệnh viện K.

Xem thêm: Chăm Sóc Bé 19 Tháng Tuổi Cân Nặng Bao Nhiêu, Sự Phát Triển Của Trẻ 19 Tháng Tuổi

Không thể nào quên

Từ quê nhà Đặng tô vọng tới

Kinh đô Thăng Long văn vật ngàn năm

Tôi Bùi Duy Thu sáng chữ tâm

Trái tim hồng gửi mấy lời yêu quý cảm

Bệnh viện K ơi, Tân Triều bừng sáng

Hà Đông, Hà Tây cửa ngõ thủ đô

Bác sĩ Bình ơi, tim tôi được đập rồi

Khu điều trị A, khoa Ngoại ơi! Nhớ mãi

Nhớ mọi người dịu hiền thân ái

Lương giống như từ mẫu Bác Hồ trao

Chuyên môn giỏi thật đáng tự hào

Áo Blouse màu trắng trong nhân hậu

Quên sao được Tân Triều yêu dấu

Cứu đời tôi, hàng trăm người tới đây

Tạm biệt viện K tôi muốn nắm tay

Ôm tất cả vào lòng đã hồi sinh tôi sống lại

Viện K Tân Triều trong tâm tôi mãi mãi

Nơi ấm tình đời sao quên được người ơi./.


THƯ CẢM ƠN

Kính gửi: Ban Giám đốc khám đa khoa K3 – Tân Triều

Đồng kính gửi khoa Nhi – bệnh viện K3 và bác sỹ điều trị trực tiếp lưu giữ Quốc Hoàn.

Tôi thương hiệu Nguyễn Thị Hà, có con đã điều trị trên viện tên là Nguyễn Đăng Dương.

Tôi viết thư này xin phân bua tấm lòng biết ơn sâu sắc đến bác sỹ Lưu Quốc Hoàn.

Trong quy trình điều trị bệnh ở khoa Nhi bé tôi vẫn được các bác sỹ cùng y tá. Đặc biệt là bs Lưu Quốc trả trực tiếp điều trị, vẫn nhiệt tình hỗ trợ theo dõi sức mạnh của bé tôi được như bây giờ.

Các chưng sỹ, y tá, nhân viên, vào khoa đã thực hiện lời dạy của chưng Hồ “Lương y như từ mẫu”. Mái ấm gia đình tôi vô cùng cảm hễ trước tấm lòng của bs Hoàn và các bác sỹ vào khoa về kiểu cách xây dựng và thống trị nhân lực của Ban lãnh đạo.

Tôi hy vọng Bệnh viện có rất nhiều bác sỹ như bác sỹ Hoàn vào khoa Nhi để bệnh dịch viện trở nên tân tiến hơn, để những người dân như nhỏ tôi được bình phục tốt như ngày hôm nay.

Tôi phân vân nói gì hơn, tôi xin cảm ơn bác sỹ Hoàn cùng tập thể các y bs trong khoa Nhi khám đa khoa K3.

Nguyễn Thị Hà


THƯ CẢM ƠN

Hà Nội, ngày 08 tháng 04 năm 2019

Kính gửi: Ban Giám đốc khám đa khoa K – Tân Triều cùng tập thể các bác sỹ ngoại khoa B

Tôi là dịch nhân: Đỗ Thị Quyên Chinh – 48 tuổi.

Thực lòng, tôi trù trừ nói gì hơn, ở nhà tôi lo lắng khi phải bước chân vào viện. Vào viện rồi tôi thấy địa điểm đây tương tự như ngôi nhà thứ hai của tôi vậy. Những bác sỹ “như người người mẹ hiền”...

Một lần nữa, tôi xin rất cảm ơn tập thể và cá nhân các bác sỹ khoa ngoại B. Và muốn rằng bè bạn khoa luôn phát huy hồ hết thành tích đã đạt được, chữa trị bệnh, cứu tín đồ để mang lại niềm vui cho toàn bộ các dịch nhân.