Phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra

Cuộc đời ai sinh ra cũng không tồn tại quyền lựa chọn gia đình, vị trí mình sinh ra, hai mẹ Hạ An, Hạ trung tâm cũng thế. Tuy mái ấm gia đình nghèo khó, chị em bỏ đi, ba mất sớm tuy nhiên hai bà mẹ vẫn nương tựa nhau sống tốt.

Bạn đang xem: Phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra

Hạ An năm nay 22 tuổi, vì chưng lúc nhỏ tuổi gia đình bần hàn phải nghỉ học tập sớm nhường đến em gái đi học, đề xuất giờ cũng nặng nề xin việc làm. Hạ An không tồn tại học vấn nhưng như mong muốn trời cho bản thiết kế và khuôn phương diện xinh đẹp nên cũng dễ dàng xin việc. Thế nhưng cô chỉ làm những công việc bán thời gian, vấn đề gì cô cũng làm cho miễn có tiền nuôi em gái đi học cô đầy đủ làm hết, bao gồm ngày làm mang lại 2 hoặc 3 việc.May mắn em gái Hạ trọng điểm rất ngoan, lại học giỏi nên Hạ An vui tươi thấy phiên bản thân mất mát cũng đáng.Hôm nay khuya rồi nhưng Hạ An vẫn không ngủ được, ở quay qua con quay lại. Cô lại nhớ đến hồi nhỏ, lúc cha còn sống và nhớ đến tín đồ anh cơ mà cô từng cứu.15 năm trước...Hạ An bắt đầu 7 tuổi, một cô bé đen nhẻm, vừa cao vừa gầy, mặc bộ áo xống cũ mèm, khía cạnh mũi nhem nhuốc. Gia đình cô nặng nề khăn, ba đi làm thuê cũng chỉ đủ nuôi nhì chị em. Muốn đi tìm kiếm tiền phụ bố nhưng còn nhỏ không có tác dụng được gì, Hạ An trốn ba đi nhặt ve chai buôn bán kiếm tiền.Hạ An đi nhặt ve sầu chai gần qua ngôi nhà hoang thì thấy một đám người bước xuống xuất phát từ một chiếc xe, vác theo một cậu bé.Hạ An lén đi theo, kế tiếp nghe được đám bạn kia đó là người xấu bắt cóc trẻ con tống tiền. Không quan tâm đến nhiều cô mong cứu người bạn kia.Cô không dám lại gần, phải không nghe thấy đám fan kia nói năng gì, nhưng chỉ giữ lại một tên canh giữ, đa số người còn lại lên xe rời đi.Hạ An thấy người bọn ông đứng canh còn lại cứ ham thì thầm với ai đó qua điện thoại. Cô vừa quan ngay cạnh vừa trèo qua cửa ngõ sổ, bị ngã xuống đất vô cùng đau, tay cũng trở thành trầy theo. Nhưng cô không dám lên tiếng vày sợ bị phân phát hiện.Phương Hàn tuy còn nhỏ dại nhưng khôn xiết can đảm, dù bị bắt cóc trói thủ công rất đau nhưng không còn sợ. Đối với Phương Hàn chuyện bị bắt cóc tống chi phí là chuyện như cơm bữa, vì mái ấm gia đình cậu ta quá giàu, cứ bị bắt lại được thả ra do cậu biết ba mẹ cậu sẽ gửi tiền chuộc, không mấy chốc cậu sẽ được thả thôi. Phương Hàn kinh ngạc thấy một cô nhỏ bé trèo vào gần nơi cậu ta. Phương Hàn liếc người lũ ông đang say sưa rỉ tai điện thoại, nhìn lại cô bé nhỏ đang bò qua.Hạ An chuyển tay lên miệng ý ao ước nói Phương Hàn yên ổn lặng. Cô vừa để ý vừa trườn qua nơi của Phương Hàn, đem miếng vải vóc trên mồm cậu ta xuống, cởi trói tay mang đến Phương Hàn rồi nói nhỏ:"Anh chẳng sao chứ? cơ hội nãy em đi ngang qua đây thấy anh bị lũ họ bắt, đề nghị em vào cứu vãn anh"."Nếu để lũ họ biết sẽ tương đối nguy hiểm, em không hại sao?"Hạ An mỉm cười rồi nhấp lên xuống đầu: “Ba em nói thấy fan bị hại bắt buộc giúp tín đồ ta, buộc phải em không sợ”.

Xem thêm:


Hai đứa trẻ em vừa nói nhỏ tuổi vừa cấp tốc nhẹn trốn ra ngoài. Vừa ra mang đến cửa Phương Hàn đạp buộc phải vỏ lon, phát ra giờ động khiến cho tên bắt cóc quay lại nhìn.“Thằng nhóc kia đứng lại đó!”Hạ An nắm tay Phương Hàn chạy thật cấp tốc về kho bãi cỏ lau đằng sau. Tên bắt cóc xua theo nhì đứa trẻ đến bãi cỏ lau thì mất dấu. Hắn ta cầm smartphone ra điện thoại tư vấn cho đồng bọn, hoàn thành rồi nhặt cây lâu năm dưới đất ban đầu quơ vào đám cỏ mây.“Hai nhóc bé ra phía trên nào... đừng để ông đây bắt được thì chỉ có ăn uống đòn no nhé".Nghe tiếng tên bắt cóc nói, còn có tiếng cây đập loàn xạ.“Anh ngơi nghỉ đây, để em chạy đi báo mấy chú cảnh sát, chúng ta sẽ trở lại cứu anh".“Nhưng nhưng giờ em ra phía bên ngoài đó bị tên cơ bắt thì sao?”“Hắn bắt em có tác dụng gì... Hìhì anh yên vai trung phong đi, em rành hết địa điểm này rồi. Chân em lại chạy cấp tốc nữa, mong mỏi bắt em rất khó đâu".Nói ngừng Hạ An lồm ngồm chạy về phía khác. Tên bắt cóc nạm cây sắp quơ cho chỗ Phương Hàn thì thấy hướng bên tất cả sự gửi động, hắn nghĩ rằng 2 đứa oắt chạy về hướng đó nên đuổi theo.Hạ An người nhỏ nhắn chạy khôn cùng nhanh, cô vừa chạy vừa luồn lách không đủ can đảm quay đầu lại nhìn.Hạ An chạy thật nhanh về sở công an gần đó báo là bạn cô bị bắt cóc. Nghe cô bé cung cấp thông tin các chú cảnh sát theo Hạ An mang lại nơi bắt được thương hiệu bắt cóc và đồng lũ mới trở về.Sở cảnh sát...Phương Hàn hiện giờ mới quan sát kĩ cô bé vừa mới cứu mình, cô mặc bộ xống áo cũ mèm, khía cạnh mũi lấm lem, cánh tay gồm vết trầy, đôi mắt to tròn lung linh, niềm vui tươi tắn rất giản đơn thương.“Anh bị đàn người xấu bắt cóc nhằm tống chi phí ba người mẹ anh, may mà bao gồm em cứu vớt anh, cám ơn em nha... Nhưng mà tay em có đau không?“ Vừa nói Phương Hàn mỉm mỉm cười xoa đầu Hạ An.Hạ An nghiêng đầu né tránh, mỉm mỉm cười rồi nhấp lên xuống đầu: “Không gồm gì... Tay em không sao... Dĩ nhiên nhà anh những tiền lắm họ mới bắt cóc anh đúng không?” Vừa nói cô vừa chu môi thổi thổi vết trầy xước trên cánh tay.“Ừ!" Phương Hàn đồng ý nói tiếp: “Anh liên tục bị như vậy”.Hạ An chú ý Phương Hàn để ý đến một thời điểm rồi túa vòng dây may mắn red color trên tay cô ra đưa mang đến anh: “Em cho anh loại này... Tía em nói đeo cái vòng sẽ khá may mắn, mọi nguy hại sẽ chưa tới với mình".“Đồ quý của cha em, sao em mang lại anh?”Hạ An cười cợt hì hì: “Nhà em không tồn tại tiền, sẽ không người nào bắt cóc em đâu, nên em cho anh".Phương Hàn nhận chiếc vòng như mong muốn từ tay Hạ An : “ Cám ơn em, tuy nhiên anh không tồn tại gì đến em".“Không đề nghị đâu“ - Hạ An vui vẻ rung lắc đầu.“Anh tên Phương Hàn... Còn em tên gì?“Phương Hàn vừa hỏi chấm dứt liền nghe thấy giờ ba chị em gọi anh. Ba chị em anh chạy mang lại ôm anh vào lòng.Mấy phút sau bà bầu Phương Hàn quan sát cô bé xíu đứng bên cạnh: “ Cám ơn cháu đã cứu nam nhi dì", vừa nói bà Phương vừa xúc động.“Dạ... Không có gì đâu ạ".
Ba bà bầu Phương Hàn cám ơn Hạ An bằng cách cho cô một sấp tiền, rồi đưa con trai Phương Hàn tách đi.Trên xe cộ Phương Hàn ló đầu ra output cửa kính xe nói lớn với Hạ An :“Lần sau anh quay lại tìm em, lúc đó em đề nghị nói thương hiệu em đến anh biết nha".“Tạm biệt!" Phương Hàn nói to.Hạ An đồng ý nhìn anh, vẫy tay chào tạm biệt nhìn mẫu xe từ tốn chạy xa.“Tạm biệt!"Đúng dịp đó, tía Hạ An chạy đến đưa cô về. Nhờ gồm số tiền giấy ba mẹ phương Hàn cho cô mà gia đình cô download được dòng nhà nhỏ tuổi trong hẻm, không thể sống khu vực ổ con chuột nữa.Hạ An và Phương Hàn đều băn khoăn lần sau gặp gỡ lại là 15 năm sau, trong hoàn cảnh đau lòng nhất.Hạ An mất ngủ liền ngồi dậy đi lấy cốc nước uống.“Chị hai... Chị không ngủ được sao? Em cũng ko ngủ được, sáng mai em thi tốt nghiệp rồi, em lo quá“. Hạ trung tâm ngồi dậy theo.“Em học bài hết chưa?”“Em học không còn rồi ạ... Mà lại vẫn lo".“Em đừng lo quá... Nạm ngủ một giấc đi, chuẩn bị ý thức mai thi cho tốt".“Em biết rồi... Mà chị sao lại không ngủ được?... Gồm phải chị đang nhớ cho anh trai nhưng mà chị cứu vãn lúc nhỏ không?” Hạ trọng tâm mỉm cười tò mò hỏi chị gái mình, gồm ý ghẹo chị.“Sao em biết?” Hạ An không cất giếm hỏi ngược lại.“Em là em gái của chị mà sao lại lưỡng lự chứ? Nếu bây chừ gặp lại anh ấy chị sẽ làm cho gì?”“Làm gì là làm gì?” Hạ An không hiểu nhiều hỏi ngược em gái.“Ý của em là, chị đang nói gì với những người ta á?""Chị đã hỏi anh ấy sống có xuất sắc không? Chỉ vậy thôi".“Chị nhị em ,đúng là đại ngây ngô mà. Nếu gặp lại chị cần hỏi anh ta là anh có nữ giới hay có bà xã chưa, nếu tất cả rồi thì thôi, chưa có thì... Thì chị với anh ấy..."“Thôi đi cô... Nhà bạn ta rất bao gồm tiền, biết bao nhiêu cô bé xinh đẹp mong mỏi gả, dù chưa có vợ cũng không suy xét chị của cô đâu".“Biết đâu được, nhỡ đâu anh ấy sẽ chờ thiếu nữ năm xưa cứu vãn mình đến lấy làm vk để trả ơn thì sao? y như là vào phim truyền hình, lấy thân báo ơn á... Hình dạng nam thiết yếu thâm tình hết mức luôn".Hạ An từ chối bó tay với việc tưởng tượng của em gái: "Em không lo ngủ nhanh chóng đi mai còn đi thi... ở này mà mơ mộng nha cô, tui đi ngủ trước đây".Hạ An không hề nghĩ đã được gặp gỡ lại anh, nhưng mà nếu bao gồm duyên gặp lại cô cũng chỉ hỏi thăm làng mạc giao thông thường mà thôi.Thấy Hạ An ở xuống lập tức ngủ, Hạ trung ương nghĩ các lần muốn ghẹo chị một ít mà cũng ko được, liền chui vào chăn ngủ cùng.Phương Hàn sau khoản thời gian được Hạ An tặng kèm vòng dây như ý thì luôn luôn đeo nó mặt mình. Một tuần sau anh xin phép ba chị em đến quần thể ổ con chuột tìm cô nhưng không tìm kiếm thấy.Phương gia sợ đàn ông sẽ gặp mặt nguy hiểm yêu cầu đưa Phương Hàn qua Mỹ định cư. Đến bây giờ trưởng thành anh trở lại nước tiếp quản tập đoàn của Phương Gia.Về nước ngoài việc điều hành và quản lý tập đoàn, anh còn tìm kiếm cô nhóc cơ hội nhỏ. Cạnh tranh cho Phương Hàn là trong cả cái tên của cô ý anh cũng không biết, chỉ biết sinh sống trong quần thể ổn loài chuột mà cô chỉ.Cũng 15 năm rồi, khu vực ổ chuột rất lâu rồi cô ở hiện giờ trở thành đầy đủ ngôi nhà cao tầng. Phương Hàn cho người tìm kiếm trong vô vọng. Với rồi anh gặp mặt Giản Đình, cô nàng nghèo khó, từ nhỏ tuổi cũng sống trong khu ổ chuột. Giản Đình xinh xắn, có hai con mắt đẹp y như cô nhóc nhưng anh đang tìm kiếm. Không tìm kiếm được Hạ An , Phương Hàn cứ nắm u mê, cho là Giản đình là cô nhãi nhép ngày xưa, anh yêu thương thương hết mức và muốn cưới Giản Đình làm cho vợ.
Trước cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng cách tân và phát triển elafilador.net
Mục lục cài đặt

elafilador.net hay Truyen Full là một trong website đọc truyện online được chú trọng đầu tư về quality cũng như trải nghiệm tín đồ dùng. Cửa hàng chúng tôi mong muốn đưa về cho thành viên những trải nghiệm phát âm truyện tốt nhất có thể trên tất cả các thiết bị. Hãy ủng hộ Truyện Full bằng phương pháp đăng ký, đăng nhập, comment, tấn công giá để cùng tạo một trang hiểu truyện online tốt nhất có thể Việt Nam. Cảm ơn bạn!