LẠC QUAN GẶP NIỀM VUI Ở QUÁN NỖI BUỒN VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA KỂ

*


Tinh cầu này không cần thêm nhiều những người thành đạt nữa. Thật tuyệt vọng, vị trí này đang đề nghị thêm đa số người thiết kế hoà bình, những người biết chữa lành, những người dân biết gìn giữ, những người biết ngọt ngào muôn loài. (Dalai Lama)

Dương Minh Tuấn, trong số những bác sĩ trẻ, người sáng tác của quyển sách “Lạc quan gặp mặt niềm vui ở cửa hàng nỗi bi lụy và đầy đủ chuyện chưa kể”. Cuốn sách cho họ biết rằng “cuộc đời thật hữu hạn, mỗi chúng ta thật sự bé dại bé và cheo leo với hồ hết vấn vỡ lẽ của riêng biệt mình” – người sáng tác Quỳnh Thy chia sẻ. Cuốn sách này giúp chúng ta hiểu cùng học phương pháp yêu yêu thương mọi fan nhiều hơn. Khi đó, dù cho bạn luôn gặp gỡ nỗi ảm đạm thì ở đâu đó vẫn tồn tại không ít niềm vui với hạnh phúc.

Bạn đang xem: Lạc quan gặp niềm vui ở quán nỗi buồn và những chuyện chưa kể

Tản văn này tất cả 4 phần :

Phần 1: Chuyện vu vơ vụn vặt

Phần 2: Chuyện ở nhà

Phần 3: Chuyện trên đời

Phần 4: Chuyện trong khám đa khoa

------

Phần 1: Chuyện Vu Vơ Vụn vặt

Những mẫu mã chuyện vô cùng đỗi bình dị, đối kháng sơ được tác giả lòng vào hết sức nhẹ nhàng, có một chút vui nhộn xen lẫn đa số pha vui nhộn không đỡ nổi của BS.Tuấn.

Túi bánh mì bà mẹ bảo ném cho con chó ăn uống đã mang chưa ?Gâu ! Gâu !Cái gì cơ ?Con ăn hết bánh rồi ạ.

Một lần đi coi bói được phán rằng:

Đường chỉ tay của con cho thấy thêm rằng con cực kì đẹp trai, vẻ đẹpkhông ai so bì kịp, nhưng chính vì sự đẹp trai ấy khiến con gặp mặt nhiều vất vả trong cuộc sống thường ngày vì bị người đời ganh ghét.

…..

Tuy bé đẹp trai tuy nhiên may là bé lùn quá và không thể cao hơn được nữa, tương lai là gồm đi giữa trăm con người cũng không người nào nhìn thấy con vì người nào cũng cao rộng con, cần con hãy lặng tâm.

( Trích “Chuyên vu vơ số 3”)

Buổi chạm mặt mặt hứa hò thứ nhất sau cả một quãng thời gian dài, tưởng chừng như ngọn lửa tình thân lại đang rất được nhóm lên thì nhận được tin của cô bạn sau lúc mình dựa vào hỏi dò tuyệt vời của em gái kia về mình, nó nhắn lại gọn lỏn:

“Anh ấy tuy mập nhưng buộc phải công nhân là lùn thật.”

Ngọn lửa tình yêu thường xuyên tắt vô thời hạn. ( Trích “Chuyện vụn vặt số 9”)

Nhiều thời gian tôi trường đoản cú hỏi rằng, liệu có quá bất công cho phần nhiều ai là bác bỏ sĩ, áp lực các bước quá nặng nề, đôi lúc còn không có thời gian âu yếm bản thân, lại còn hỗ trợ cái nghề đi ngược lại số phận, gòng mình ngăn chặn lại quy luật pháp “sinh – lão – căn bệnh –tử”. Bọn họ phải từng nào xuân xanh để học tập và nghiên cứu, trau dòi con kiến tức cho phiên bản thân. Liệu có quá bất công ? tuy vậy không, chính vì luôn phải đối mặt với trở ngại nên họ luôn biết khiến cho mình phần lớn niềm vui, mặc dù chỉ là phần nhiều chuyện vu vơ, vụn vặt tuy vậy cũng đầy đủ để xua tung những mệt mỏi hằng ngày.

Phần 2: Chuyện sinh sống nhà

Từ bé, phụ huynh anh không thiết lập cho anh nhiều áo xống đẹp, năng lượng điện thoại,… hay những anh mặc đồ gia dụng của bố, hoặc là sử dụng lại thiết bị của mẹ. Nhưng bao gồm hai thứ à cha mẹ anh dành riêng cả tiền bạc và thời gian cho anh, đó là sách và rất nhiều chuyến đi. Vì thế nên mặc dù có đi đâu thì “Bố ơi ! cho dù ở ở đâu ! bé sẽ luôn luôn nhớ mặt đường trở về nhà”.

Những hồi ức hạnh phúc vẹn nguyên về ông, về bố,về mẹ, về gia đình, về phần đa tình cảm chân tình dành cho người mình yêu: “Bỗng như mình là một thằng bé, tới trường về quàng nguyên khăn đỏ, chào phụ huynh rồi ngồi vào trong bàn ăn. Bữa đó mẹ quên mấu giết thịt kho tàu, khía cạnh thằng bé nhỏ buồn thiu. Suy nghĩ sao lại xoa đầu và thì thầm bảo nó: “Bữa cơm từ bây giờ không có thịt kho tàu nhưng tất cả bố, bao gồm mẹ, bao gồm em, có cả ông bà ngoại qua ăn lẫn kia. Đó là bữa cơm ngon độc nhất trần đời rồi kia thằng mập ! Còn đòi hỏi cái gì? Ăn đi !”.”.

Tuổi thơ của anh tương tự như bao đứa trẻ con khác, rồi khi bự lên, phi vào độ tuổi “mới lớn” với những thiết yếu kiến và ý kiến của mình, đã không ít lần anh gân cổ lên bào chữa với tía mẹ, cũng có những lần đùng đùng đòi bỏ nhà ra đi. Nhưng thời gian đã để cho con tín đồ anh trưởng thành, điềm tĩnh hơn. Để ngay lập tức sau các lần cãi nhau, anh luôn luôn nói ý muốn lỗi chứ không khiến cho sự lặng ngắt tiếp tục kéo dài.

“Lời xin lỗi lúc ấy đáng quý vội vàng triệu lần mẫu cách bọn họ im lặng xong để mọi chuyện lấp lửng qua đi.”

Mỗi lần ôm đồm nhau với ba mẹ, anh luôn đặt mình ngay vào địa chỉ của cha mẹ. Anh không còn cái hy vọng muốn bố mẹ lắng nghe mình ví như như bản thân băn khoăn lắng nghe cha mẹ. Thời gian cho một đời tín đồ không dài nên anh luôn quý trọng từng giây từng phút bên gia đình, với khi ai kia “không còn” nữa thì chỉ với lại một không gian không thể tủ đầy.

Năm 22 tuổi, anh thiếu tính người bạn bè nhất sau một tai nạn. Năm 24 tuổi, bố anh ra đi sau đó 1 cơn nhồi huyết cơ tim không một lời từ biệt. Thật đáng thương mang đến một con trai trai trẻ con khi đề xuất gánh trong thâm tâm qua những nỗi nhức trong vượt khứ. Pablo Picasso từng nói: “Chúng ta ko thể sáng chế nếu không còn sự đơn độc và bi lụy bã.” Anh đổi mới những nỗi đau ấy thành bàn sút chạy thật cấp tốc để bắt lấy ánh nắng le lói sinh hoạt cuối đường hầm.

Nhưng bố ơi ! hồ hết ngày đầu này con lại như đứa trẻ tập đi, chì là lần này vấp té rồi sẽ không có bố đỡ dậy mà dìu dắt. Yêu cầu trong xuyên suốt cả trong năm tháng sau này, một trong những thời gian vững xoàn và bạo phổi mẽ, thỉnh thoảng, chỉ với thỉnh thoảng thôi, cùng cũng ko lâu đâu, đến con sau khi ngã được ngồi đó òa lên một lúc, với gọi bố bằng tất cả yêu yêu mến con đã không thể chia sẻ trong suốt cuộc sống này.

*

Phần 3: Chuyện trên đời

Cuộc đời luôn luôn có hầu hết kế hoạch đã được định sẵn: fan vui, kẻ buồn, người an nhiên, tín đồ thổn thức. Vì vậy, mong muốn muốn có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, được tận thưởng từng giây từng phút của lúc này này cũng đủ đống ý rồi.

Xem thêm:

Nhưng cuộc sống thường ngày đâu dễ dàng và đơn giản đến như vậy, sẽ sở hữu những chuyện xảy ra bất thần mà ta chỉ biết đứng lặng nhìn những người dân mình thương yêu a đi vào sự bất lực. Bởi vậy, nếu khách hàng yêu ai thì cứ vấn đề nói ra, vồ cập ai thì hãy để cho họ thấy, dù họ có đáp trả hay xem bài toán bạn làm như một sự phiền hà thì cũng đừng ngần ngại mà bày tỏ. Dù cho người đó bao gồm xem đó là phiền nhiễu thì nó cũng chính là tình dịu dàng thực sự.

Cuộc đời chẳng tất cả gì mà mãi mãi, tuy vậy ta luôn hoàn toàn có thể tạo ra phần đa khoảnh tự khắc mãi mãi trong cuộc đời khi còn bên nhau.

Những nhân vật dụng vô cùng giản dị và đơn giản như vợ chồng người buôn bán cháo lòng, bác đảm bảo nghiện rượu không thân thích, một vị khách lạ lẫm trên một chuyến bay xa. Lối viết nhẹ nhàng nhiều khi tưng tửng đã vẽ lên một bức ảnh đời sống đô thị dù lập cập nhưng vẫn tràn ngập tình yêu thương.

Để nói tới chữ duyên thì có không ít chuyện để nói lắm. Những người bạn tình cờ gặp gỡ trên con đường đời đều đúng là những fan mà ta cần gặp mặt và họ cũng trở nên đi đúng thời điểm mà họ cần. Chuyện gì mang lại cũng đề nghị đến thôi…

Yêu yêu thương nên là điều nhẹ nhõm duy nhất trong đời, chớ khoác lên nó bài tính kếch xù giữa cho và nhận. Phiên bản thân mình yêu cầu cảm thấy vui vẻ, niềm hạnh phúc khi trao yêu thương thương cho tất cả những người khác cũng chính vì người ta ko thể cho tất cả những người khác điều họ không còn có.

*

Phần 4: Chuyện trong bệnh viện

“…Đó là việc bừng tỉnh thấy lúc lại nhịp tim của người bệnh trên màn hình, sau cha mươi phút vật lộn cấp cho cứu dứt tuần hoàn, nhất là bệnh nhân tuổi còn trẻ.

… Đó là khi đưa đứa bé nhỏ đỏ hỏn fan còn đầy nước ối cất thông báo khóc chào đời thứ nhất trong một ca rau củ tiền đạo còn dây rau thì cuốn cổ vài vòng mà còn nếu không tiên lượng được thì mất cả bà bầu lẫn con.

… Đó là thời tương khắc cháu nhỏ nhắn bị điếc bẩm sinh, sau mổ cấy điện rất ốc tai và rèn luyện ngôn ngữ, vẫn cất báo cáo nói đầu đời, dù chỉ là một trong âm thanh không thành nghĩa tuy nhiên nó lại để cho tất cả mái ấm gia đình và bác bỏ sĩ tan vỡ òa vào sung sướng.

… Đó là khi cứu sinh sống được bé gái 4 tuổi, u não chèn ép đến hơn cả biến dạng cả hai mắt, bố mẹ cháu đã gần như là buông xuôi, ở đầu cuối sau hơn 8 tiếng phẫu thuật, con cháu đã được cứu vớt sống và từ kia nhận luôn bác sĩ là thân phụ đỡ đầu. Dù chỉ thừa nhận 125.000 đồng thù lao mang đến ca mổ, tuy nhiên tình ảm tiếp nối của gia đình và của cháu nhỏ xíu mới là điều vô giá chỉ và làm cho vinh quang đi theo bác sĩ suốt thời gian sống nghề còn lại.

Vinh quang của ngành Y nằm trong sứ mệnh đem đến một cuộc sống tốt hơn đến xã hội, chứng minh cho thôn hội thấy rằng vẫn còn một thế giới nhân văn… Vinh quang ấy bắt buộc bị dập tắt bởi ngẫu nhiên điều gì. Vinh quang quẻ ấy càng lớn,càng chứng tỏ con bạn còn tin yêu vào một cuộc sống đời thường tốt đẹp nhất hơn..”

Năm thứ 3 đại học, đi phụ mổ làm việc Việt Đức,ca mổ đêm chưa bắt đầu được bao lâu thì bác sĩ mổ chủ yếu nhận được tin người mẹ mất. Chú rất bình tĩnh, liên tục cùng mọi bạn trong gấp rút mổ xong sảu giờ. Mũi khâu ở đầu cuối vừa dứt, chú xin phép rồi thế đồ thật nhanh đi ra ngoài. Mình tình cờ nghe giờ chú khóc mức nghẹn ở ước thang, rồi dáng vẻ chú vội biến mất cuối hành lang. Nhì hôm sau, đã thấy chú ngơi nghỉ viện, niềm nở với tất cả người với tiếp tiệp đều ca phẫu thuật còn dang dở.

Hôm lên viện tỉnh đón bố về, thân dòng fan đún chật kín từ cổng viện, sụt sùi, mình bình tâm vào chạm mặt bác sĩ, nghe bác bỏ sĩ giải thích, rồi bắt đầu đến mặt bố, hôn lên trán ông. Lúc đưa tía về, tôi cũng là người ra quyết định rút thiết bị thở mang lại ông. Bác sĩ khi ấy chỉ đến cạnh bên và thủ thỉ vào tai mình: “Con khả năng lắm ! Chú từ bỏ hào khi gồm có đồng nghiệp như con sau này.” thực tế lúc ấy chân mình chỉ muốn bửa xuống được ngay”.

Là bác bỏ sĩ, chúng ta không chất nhận được cảm xúc cá nhân xen vào công việc. Mỗi ngày chứng con kiến nỗi bi thương của vô số những gia đình, tuy vậy còn nỗi buồn của mình thì chẳng mấy ai hiểu. Gia đình luôn phải đứng số hai, sau phần đa ca trực. Ca cung cấp cứu…

Bởi thế, nghề y đau chỉ bao gồm vinh quang và còn có vô số những áp lực vô hình. Rồi hàng loạt những mẩu chuyện về thái độ giao hàng của nhân viên y tế, đa số lần bạn nhà hành hung bác sĩ, điều dưỡng…

Chưa lúc nào một dòng nghề được trọng vọng lại bị coi thường cho thế. Giờ cho mức ra đường ngồi uống trà đá mà tình cờ có ai hỏi mình làm gì cũng không đủ can đảm ngẩng phương diện lên nói em làm bác sĩ. Sợ nói ra tín đồ ta đập cho không kịp chạy.

Thân phận bé người nhỏ dại bé lắm giữa vũ trụ này, cho nên hãy nương vào nhau nhưng sống…

(Chia sẻ của Dương Minh Tuấn)

Sự sống, chiếc chết, sinh ly tử biệt, cuộc đời là vậy, đau thương đâu bỏ qua một ai. Giải pháp mà người sáng tác đối diện với chúng, đối diện với những thực sự tàn khóc yêu cầu chứng kiến hàng ngày ở căn bệnh viện, nơi được anh ví như “Quán Nỗi Buồn”. Thượng Đế ban khuyến mãi có loài người những cảm xúc, biết buồn, biết vui, tất cả được vui lòng và cả rất nhiều khổ đau. Chính vì thế ta chỉ biết nuôi một hi vọng, một ý thức “một ngày gì đấy trong năm mon sau này, lúc điều gì cho rồi cũng yêu cầu đến” và hướng tới sự lạc quan, sinh sống thật trọn vẹn, trân trọng từng phút giây ở hiện tại.

Cuộc đời nhiều nỗi bi quan nhưng sớm giỏi muộn ta vẫn buộc phải trải qua. Sau vớ cả, bạn cần phải thật bình tâm và tối ưu lựa chon thể hiện thái độ đúng đắn. Một là sinh sống tiếp một cuộc sống lạc quan, hai là mãi chôn mình dưới hố âu cùng với vô vàn mọi nỗi bi thương tâm tối. Dương Minh Tuấn giúp đỡ bạn đọc trưởng thành hơn, anh không cổ xúy đến lối sồng tiêu cực tương tự như vẽ bắt buộc một ức tranh màu sắc hồng. Hiện tại quá nghiệt ngã buộc bọn họ đôi lúc buộc phải say. Say để hiểu mình còn sống. Say để tìm hiểu đời vô tư những không có nghĩa là tất cả đều bằng nhau.

Dương Minh Tuấn với “Lạc quan gặp niềm vui ở quán nỗi bi thiết và đông đảo chuyện chưa kể” giúp cho bạn đọc có cái nhìn lành mạnh và tích cực hơn về cuộc sống này. Tòa tháp với các nỗi ai oán nhưng không thật ủy mị vì nó được bao phủ lấy bằng niềm yêu thương thương. Mang lại niềm vui và một cái nhìn lạc quan hơn về cuộc sống này. Giữa cuộc đời “buồn ơi là bi đát này,biết sống vui cũng là 1 trong cách yêu thương thương rất đỗi chân thành.”

Tác giả: Anh Thi -Bookademy

------------

Trở thành CTV viết nhận xét sách để có cơ hội đọc và nhận các cuốn sách thú vui cùngBookademy, giữ hộ CV (tiếng Anh hoặc Việt) về:

Theo dõi fanpage facebook củaBookademyđể update các tin tức thú vị về các cuốn sách tốt tại link:https://www.facebook.com/bookademy.vn