Câu Chuyện Hôn Nhân Buồn

Ngay cả khi bạn đang vào một mối quan hệ hay không, các bạn cũng phải đọc câu chuyện này. Đây chưa hẳn câu chuyện về tín đồ thứ ba, nhưng mà là về tình nghĩa vk chồng.

Bạn đang xem: Câu chuyện hôn nhân buồn

Tối hôm đó, tôi lại về nhà muộn như mỗi khi và thấy bà xã tôi vẫn ngồi sống bếp, đợi để đun sôi thức nạp năng lượng cho tôi. Quan sát dáng vk tất nhảy trong nhà bếp nhỏ, tôi dường như không kìm được lòng bèn vậy lấy bàn tay cô ấy, tôi hít một khá thật dài, đem hết dũng khí rồi nói với vk mình rằng tôi muốn ly hôn.

Vợ tôi vẫn tỉnh bơ ngồi xuống ghế, lấy cơm cho tôi. Ngay trong khi tôi cảm giác mình chẳng thể giữ lạng lẽ được nữa, vợ tôi bất thần hỏi "Vì lý do gì?" Nhưng đột nhiên tôi lại tất yêu mở miệng trả lời thắc mắc của cô ấy. Và rứa là vợ tôi nổi cơn thịnh nộ. Cô ấy ném đũa với hét vào khía cạnh tôi "Anh không xứng đáng là một trong người lũ ông!"

Đêm ấy, cả hai cửa hàng chúng tôi không ai nói với ai lời nào. Cô ấy vẫn ngủ ngon. Tuy vậy tôi biết cô ấy khôn cùng muốn khám phá chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Chỉ nên tôi tất yêu nói ra được mang đến cô ấy hiểu: trái tim tôi vẫn thuộc về Jane. Tôi không còn yêu thương vợ mình nữa. Tôi đã bội phản cô ấy!

*

Đã cho nước này, tôi nghĩ về chỉ tất cả ly hôn mới xử lý được vớ cả. Tôi chẳng đề xuất gì hết, tôi sẽ vướng lại cho bà xã mình căn nhà, loại xe và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy toàn quyền ra quyết định với chúng, muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không mảy may thân mật nữa. Người thiếu phụ đã dành 10 năm cuộc sống mình với tôi ở đầu cuối cũng vươn lên là người xa lạ mà thôi.

Tôi cảm thấy có lỗi vì đã làm lãng phí tình yêu, thời hạn và công sức của vợ mình nhưng mà tôi cũng yêu thương Jane sâu đậm. Chắc rằng quyết định ly hôn là quyết định đúng đắn của tôi.

Ngày hôm sau, tôi lại tiếp tục về công ty muộn. Bà xã tôi vướng lại một tờ giấy nhắn bên trên bàn nhưng mà tôi chẳng còn hơi sức đâu mà thân thiết nữa. Một ngày với mặt hàng núi công việc và Jane cũng đủ khiến cho tôi kiệt sức. Tôi đi ngủ ngay, chưa khi nào tôi ngủ sâu đến như vậy. Phù hợp do tôi biết mình sắp đến được trường đoản cú do?

Buổi sáng thức dậy, vk tôi hỏi tôi chưa đọc tờ giấy cô ấy để lên trên bàn à. Rồi không đợi tôi trả lời, cô ấy đang nói luôn các điều kiện ly hôn. Cô ấy chẳng bắt buộc gì trường đoản cú tôi cả, thay vào đó cô ấy yêu cầu công ty chúng tôi sẽ sinh sống với nhau – giống – như – một – gia – đình trong tầm 1 tháng trước khi ly hôn. Lý do cô ấy đưa ra rất đơn giản: tiếp đây con trai công ty chúng tôi phải trải qua 1 kỳ thi, và bà xã tôi không thích việc bố mẹ chia tay ảnh hưởng tới tâm lý của con. Tôi đồng ý điều khiếu nại này của cô ấy ấy.

*

Tuy nhiên, cô ấy cũng nói rõ rộng về yêu ước của mình. Bà xã tôi muốn cửa hàng chúng tôi xưng hô như hồi bắt đầu cưới, tôi vẫn bế cô ấy rời giường mỗi sáng. Tôi nghĩ về vợ tôi đã phát điên rồi, cơ mà dù sao suy nghĩ về đông đảo ngày tháng tươi tắn trước mắt thuộc Jane, tôi cũng miễn cưỡng đồng ý những yêu mong này.

Tôi kể mang lại Jane về những điều kiện của vợ tôi. Cô ấy cười lớn và nghĩ điều đó thật vô nghĩa. "Mặc xác cô ta bày ra hồ hết mưu mẹo gì, ở đầu cuối anh vẫn ly hôn cô ta mà, phải không?" Tôi ko nói gì hết còn chỉ cười mang đến qua.

Xem thêm:

Vợ tôi và tôi đang không thân cận nhau kể từ đêm tôi tâm sự yêu cầu ly hôn đó. Chính vì vậy vào buổi sáng thứ nhất tôi bế cô thoát ra khỏi giường, cả hai đều thấy hết sức gượng gập gạo. Con trai công ty chúng tôi chạy theo phía sau, vừa vỗ tay vừa mừng rơn nói: "Cha đã bế người mẹ kìa". đông đảo câu chữ ngờ nghệch của con khiến tôi gồm chút gì đấy đau đớn. Từ giường trong phòng ngủ cá nhân ra mang lại phòng khách, tôi đang bế vk mình đi được 10m. Cô ấy nhắm mắt và nhẹ nhàng nói: "Đừng nói cho bé biết về chuyện ly hôn." Tôi thở dài, thấy như đổ vỡ một thứ gì đó không thể hotline tên. Shop chúng tôi rời bên đi làm. Cô ấy bắt xe bus còn tôi lái xe đến công ty.

Sang cho ngày đồ vật hai, cả hai shop chúng tôi càng cảm thấy lúng túng hơn. Cô ấy gục đầu bên trên vai tôi, tôi rất có thể ngửi thấy hương thơm dầu gội tự tóc cô ấy, hương thơm nước hoa từ phần cổ áo sơ mi. Tôi nhận ra tôi không chú ý ngắm vợ mình quá thọ rồi. Tôi bất chợt thấy cô ấy đã không còn trẻ trung nữa. Tôi đếm được 5 nếp nhăn ngơi nghỉ khóe mắt cô ấy, tóc trên đầu đang điểm tua bạc. Cuộc hôn nhân gia đình này đã lấy đi của cô ấy ấy các quá. Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi mình đã làm gì với vợ mình cố kỉnh này!

Vào ngày thiết bị tư, khi tôi nâng cô ấy dậy, tôi thấy một cảm nghĩ lạ lạ dưng lên trong tim trí mình. Bạn đang ở trong tầm tay tôi đây đó là người đã cùng tôi trải qua 10 năm cuộc đời. Ngày lắp thêm năm với thứ sáu, tôi nhận ra những xúc cảm đó đang to dần lên. Tôi không nói mang lại Jane biết chuyện này. Giờ đây, việc bế bà xã tôi dậy vào hằng ngày trở nên thuận lợi hơn siêu nhiều. Buộc phải chăng hằng ngày đều luyện tập khiến cho tôi mạnh mẽ hơn?

*

Có gần như ngày vk tôi mặc đầm đi làm. Lúc cô ấy đứng trước gương, xoay bên buộc phải rồi xoay bên trái, cô ấy lại nói dòng váy này vẫn rộng rộng 1 chút rồi. Tôi đơ mình nhìn lại, vk tôi đã tí hon đi tự thời gian nào, té ra đó new là lý do khiến tôi thấy việc bế vk trở buộc phải nhẹ nhàng hơn. Với vô tình, điều này làm tôi có một ít đau lòng… Tôi vươn tay ra, định đụng vào cô ấy, thì đúng khi này, đàn ông tôi mở ra và nói: "Cha, mang đến lúc bế mẹ ra ngoài rồi!"

Với con trai chúng tôi, việc nhìn thấy cha mẹ bế nhau từng sáng đã trở thành một phần thú vị trong cuộc sống thường ngày của nó. Vk tôi vẫy bé lại và ôm nó thiệt chặt. Tôi quay phương diện đi bởi vì sợ rằng mình đã đổi ý vào phút cuối. Nắm rồi tôi nâng bà xã tôi dậy, ôm cô ấy trong khoảng tay của mình, đi từ phòng ngủ, qua phòng khách rồi ra đến mái hiên. Cánh tay cô ấy vòng qua cổ tôi thật dịu dàng và tự nhiên. Tôi ôm bà xã mình thiệt chặt, giống như tôi làm rứa với cô trong ngày cưới của bọn chúng tôi.

Cân nặng của cô ấy ấy ngày càng giảm, điều này khiến tôi rất bi thảm lòng. Vào trong ngày cuối cùng, lúc bế cô ấy vào tay, tôi thấy từng bước một đi của bản thân mình trở buộc phải nặng nại hơn bao giờ hết. Nhỏ trai shop chúng tôi đã cho tới trường. Nhưng mà rồi tôi cũng phải thả cô ấy xuống. Tôi tài xế như điên mang đến khu căn hộ chung cư cao cấp, cấp vã lao thoát khỏi xe cơ mà quên không đóng góp cửa, tôi sợ chỉ cần chậm 1 giây cũng khiến tôi biến đổi quyết định của mình. Khi Jane mở cửa, tôi nói cùng với cô ấy: "Xin lỗi, Jane, tôi không muốn ly hôn nữa."

Cô ấy nhìn chằm chặp vào tôi, đặt tay lên trái tôi cùng hỏi: "Anh bị nóng à?" Tôi gạt tay Jane ra. "Xin lỗi, Jane." Tôi nói: "Tôi sẽ không ly hôn."

*

Cuộc sống hôn nhân của tôi trở phải nhàm ngán là vì vợ tôi và tôi không dành riêng đủ thời gian cho đầy đủ việc nhỏ dại nhặt trong cuộc sống, nhưng điều ấy không tất cả nghĩa cửa hàng chúng tôi không còn yêu người kia. Tiếng đây, tôi đã nhận ra kể từ khi tôi bế cô ấy trong lòng, bước vào ngôi công ty của công ty chúng tôi trong ngày cưới, là tôi sẽ nguyện bế cô ấy suốt đời.

Jane như bừng tỉnh, cô ấy tát tôi 1 dòng rồi đóng sầm cửa ngõ lại và bước đầu khóc nức nở. Tôi chẳng còn thân thiết gì nữa. Tôi lại vội vàng vã tài xế quay trở về. Tôi ghé vào 1 tiệm hoa, mua tặng vợ tôi 1 bó hoa cô ấy yêu thích nhất. Nhân viên bán hàng hỏi tôi ước ao đề gì trên tấm thiệp. Tôi viết: "Hãy nhằm anh được bế em rời ra khỏi giường mỗi sáng, kể từ đây mang đến khi chết choc chia giảm đôi ta."

Khi tôi về mang đến nhà cùng với bó hoa bên trên tay, nụ cười trên môi, tôi chạy ào vào phòng ngủ cá nhân của hai vk chồng. Vợ tôi ở trên dòng giường nhiệt thành đó, cơ mà cô ấy vẫn chết! bà xã tôi đã đánh nhau với tình trạng bệnh ung thư hàng tháng trời, tuy nhiên tôi lại quá mắc với Jane mà không cân nhắc điều đó. Bà xã tôi biết mình sẽ sớm ra đi cần cô ấy đồng ý lời ly hôn dẫu vậy vẫn hy vọng trong mắt nhỏ trai, tôi là một người ck tuyệt vời cùng một người phụ thân có trách nhiệm.

Tôi đã không cứu vãn được cuộc hôn nhân này, theo một nghĩa khác. Đến thời điểm tôi phân biệt thì toàn bộ đã vượt muộn. Tôi mong giá như mình đủ để ý đến những điều nhỏ nhặt duy nhất trong cuộc hôn nhân gia đình này. Tôi nhận biết vợ tôi đã hy sinh vì tôi và con trai nhiều ra sao và tôi là một trong những người chồng, người thân phụ tệ đến đâu. Giá chỉ như tôi đủ tinh tế để share những nhọc nhằn cùng với vợ, yêu thương vợ nhiều hơn nữa để không nghĩ tới việc ngoại tình cùng biết đâu căn bệnh lý của cô ấy có thể sẽ được điều trị kịp thời. Nhưng tất cả đã quá muộn...

*

Nếu chúng ta không chia sẻ câu chuyện buồn này, đã chẳng có chuyện gì xảy ra với các bạn cả.

Nhưng ví như bạn chia sẻ nó, biết đâu sẽ sở hữu một cuộc hôn nhân gia đình khác được cứu giúp vãn. Tương đối nhiều người không nhận biết họ vẫn ở sát thành công như thế nào ngay khi bọn họ nghĩ tới việc bỏ cuộc.